Thứ Hai, 5 tháng 11, 2007

Với mơ ước dùng máy móc thay thế lao động nặng nhọc trong canh tác nông nghiệp, thành công
mà Lê văn Danh , Trần quốc Hải đạt được chẳng những bà con nông dân Đồng bằng sông Cửu long vui mừng, thán phục, mà các chuyên gia tại các Viện Nghiên cứu Cơ giới Nông nghiệp cũng bẽ bàng suy nghĩ. Thành công trong lao động say mê
nhờ một đông cơ trong sáng và Nhân bản làm đông lực, các Anh đẫ tự tin nghĩ đến một thiết bị kỷ thuật treo lơ lửng và di chuyển là là trên mặt ruộng lúa để thực hiện công đoan gieo sạ, bón phân phun thuốc. Nó vận hành theo nguyên lý trực thăng chứ không phải MÁY BAY TRỰC THĂNG.Người ta đã lẫn lộn và bóp chết nhân tài.
vì đã đem tiêu chí chế tao máy bay hiên đại để xem xét. Mà ngay cả máy bay trực thăng với công năng khác nhau thì tiêu chí cũng khác nhau cơ mà. Ấy là chưa nói quá trình xem xét hoàn toàn cảm tính mà không hề có phương tiên đo lường thực nghiệm ở trạng thái tại mặt đất và trạng thái treo, dù là treo ở độ cao vài ba mét. Ôi, cái bệnh
né tránh trách nhiệm đang tiềm ẩn hiện nay ! Và cũng chẳng có gì lạ khi các Nhà Khoa học trả lại tiền cho Nhà nước vì các Nhà không biết bghiên cứu cái gì.
5 tháng 11/2007 CHÂUYÊN Phutử

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2007

BIẾT KHÁC VỚI HIỂU

Đương thời, Bác Hồ đi thăm đồng bào hay bộ đội thường rất bất ngờ, lộ trình và địa điểm thăm nom hay tiếp xúc là do Bác chon. Tác phong ấy đã tạo ra sự gần gũi, sâu sát của lãnh tụ với quần chúng, lãnh đạo cấp trên với cấp dưới. Đó là sức sống của niềm tin.
Bây giờ tôi thấy mỗi lần cán bộ Trung ương xuống địa phương không làm như thế. Băng-rôn, khẩu hiệu "NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG..." Ở đâu và lúc nào cũng diễn ra thành lệ. Thậm chí có hình thức diễu binh, quân nhạc, trọng thể không khác mấy với nghi thức ngoại giao. Trong những năm vừa rồi miền Trung xảy thiên tai, bão lũ. Người chết, nhà trôi, cán bộ Trung ương về cùng địa phương kề vai sát cánh khắc phục hậu quả, tôi cũng thấy đâu đó trong hội trường cũng trương khẩu hiệu "Nhiệt liệt chào mừng đồng chí..." Mừng làm sao trong nước mắt đau thương ?
Tôi nghĩ địa phương làm thế chẳng những không tỏ ra tôn trong cấp trên mà còn tạo ra một cảm nhận xa cách trong lòng dân đối với Đảng . Thế mới hay "Biết gương đạo đức Bác Hồ nhưng hiểu được tấm gương của Bác là hai việc khác nhau" .Thế mới phải PHẤN ĐẤU !

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

SAO CHỈ NGHĨ VỀ MÌNH THẾ NHỈ ?

Có một lần tôi dự buổi giao lưu của nhạc sĩ Thanh Tùng (thành phố HCM).Trong trò chuyện với hàng nghìn người hâm mộ đêm đó về cảm nhận nghệ thuật khi ông phổ nhạc bài thơ BÃO. Đó là bài thơ tình đẹp đến hoàn hảo mà thi nhân Tế Hanh sáng tạo dựa trên hình ảnh xác xơ của cơn bão đi qua. Thế mà nhạc sĩ Thanh Tùng nói là bài thơ của Nguyễn Bùi Vợi, Tôi ngỡ mình nghe nhầm, nhưng khi nghe ông nhắc lại và đoc lời thơ thì tôi mới biết ông đẫ nhầm. Như một cái gì đổ sụp trong lòng, phải chăng đó là lòng "Ngưỡng mộ" ?
Tôi lặng lẽ, rón rén đứng dậy ra về trong tâm trạng bị xúc phạm. Sao thế nhỉ ? chẳng lẽ Nhạc sĩ chỉ điêu luyện về cung bậc của âm thanh thôi sao ? Còn cái Đẹp mà nó diễn tả thì nhạc sĩ có trải qua thai nghén, trăn trở để cảm nhận hay không. Lẽ nào chỉ nghĩ về mình mà không nghĩ về đời ?
29/10/2007 HÀYÊN PHUTỬ

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2007

LỜI DẠY - HIỂU VÀ CHƯA HIỂU

Hơn 80 năm dưới ách nô lệ, Tầm vóc Dân tộc không còn, người dân An nam xưa coi nước Pháp là Mẫu quốc. Vậy nên người nào viết và nói càng pha nhiều tiếng Pháp thì càng được xem là văn minh học vấn. Thế là một trào lưu Âu hóa đua nở . Chẳng những giao tiếp với nhau ngoài xã hội mà len lỏi trong ngóc ngách gia đình. Ngôn ngữ Việt cơ hồ bị bôi bẩn đến nhem nhuốc. Cha ông ta đã phải ngao ngản bật cười: Ôi ! "Đầu Anamit đít Fran-xe". Nhưng ngày nay,Tầm vóc Dân tộc ta thế nào, Dân tộc ta nô lệ ai, mà người ta cũng đua nhau bôi bẩn
tiếng mẹ đẻ của mình rải rác trên mặt Báo, trên truyền hình. Một vài ví dụ sau đây cũng đủ thấy gai góc trắng trợn : "Mong rằng lần thương thuyết này ta không say goodbye WTO" (Vietnam net); " Thông báo Đài Truyền hình VN đang phát TEST chương trình này" (ĐTHVN). Đặc biệt không thể hiểu nổi tư tưởng chỉ đạo của chương trình TALK Viêt nam (phát trên VTV1 sáng 25 tháng 10/2007). Suốt chương trình, người dẫn nói tiêng
Anh phụ đề tiêng Việt. Khán giả phân tâm, lướt mắt theo phụ đề thi hình ảnh chỉ còn loáng thoáng. Vấn đề không phải là chương trình đối ngoại,không phải là phóng sự ghi sự kiện ngoài đường. Đối nội của truyền thông VN là
người Việt nam sao không dùng tiếng mẹ đẻ để nói với nhau . Đó là lời day của Bác HỒ. Học tập và làm theo lời
dạy của Người mà thế sao ? Còn hô hào, tuyên truyền cho ai tin nữa đây ?

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2007

NGHĨ VỀ ĐÀO THẢI VÀ SA THẢI

Đào thải là một qui luật phổ biến của tự nhiên và của xã hội. Về mặt ý thức xã hội, thì "Sa thải" là sự trừng phạt còn "Đào thải" phải được xem là tự nhiên, là một quá trình có ích cho sự bảo tồn và phát triển bền vững. Luật "Đào thải" khắc khe nhất và chung nhất cho muôn loài là "cái chết" . Đó là lời giải chính xác của tạo hóa cho vấn đề bảo tồn và phát triển bền vững giống loài. Tạo hóa ban cho con người ý thức,tư duy và khả năng tự điều chỉnh.Nhưng do mơ hồ và động cơ chủ quan, người ta quên mất luật "Đào thải", Và cũng hết sức dè dặt, sử dụng "Sa thải" đối với cá nhân phạm tội. "Sa thải" cũng là "Đào thải", điều đó đúng, Nhưng luật "Đào thải" còn bao trùm cả trường hợp cá nhân không phạm tội, không thành án, mà biểu hiện sự sa sút thể chất và năng lực, tiềm ẩn nguy cơ cản trở phát triển. Trong tự nhiên, "Đào thải" là vứt bỏ. Trong kiến trúc xã hội, "Đào thải" có thể là một sự tương thích mới.Đó là tính nhân bản chỉ có ở xã hội loài người. Vì lẫn lộn vai trò của "Đào thải" mà người ta chờ đợi phải "có án" để trừng phạt (kỷ luật) thì mới công bằng. Người ta lấn cấn về "Sinh mạng chính trị" cá nhân. Cái đó quan trọng, nhưng không nên thiêng liêng hóa, đặt nó trên cả nhân phẩm luân thường. Gọi là "Sinh mạng", tức là có sinh, có lão và có tử. nghĩa là có thăng giáng do chính nội năng của cá nhân tạo ra.